Tản mạn

About time.

About time.

Trong trí nhớ của mình, tôi luôn thích những cuộc hẹn hò bất chợt, những tin nhắn rủ nhau đi chơi, gặp nhau một chút, nói chuyện vài câu.

Những lúc chợt thấy chúng tôi cần gặp nhau chẳng vì điều gì cả, chẳng cần một kế hoạch, quan trọng là gặp được nhau đã.

Tôi và bạn than thở với nhau trên facebook, 2 đứa nói chuyện dài dòng, về những câu chuyện mới, về thế giới quanh chúng tôi, về công việc, về bàn bè, về người yêu, về đồng nghiệp, về tương lai và những điều xa xôi, nhưng lại chẳng hẹn được một lúc ngồi cùng nhau, nói về những điều ấy, trực tiếp.

Tôi cùng một người bạn đi chơi, những lúc đã lâu lắm rồi mới ở bên cạnh nhau, nói những thứ linh tinh, làm những điều bình thường, rồi 2 đứa lại cùng nhau trong im lặng, sẽ còn bao lâu nữa hai đứa được ở cùng nhau như thế này, ở một nơi xa lạ như thế này, liệu còn bao nhiêu lâu nữa? liệu còn bao nhiêu cơ hội nữa? Liệu chúng tôi có còn đủ gần gũi để nghĩ rằng “quan trọng là gặp được nhau”.

Những nỗi sợ hãi trong im lặng, giống như tất cả điều biết rằng nó sẽ xảy ra và đến lúc nào chúng tôi sẽ quen dần với nó, hoặc đến lúc nào chúng tôi nhận ra đã trót quen dần với nó.

Nỗi sợ hãi của những người đang trưởng thành, là sợ mọi thứ sẽ thay đổi.