Tản mạn

Bạn bên ly cà phê

Tôi có một cô bạn cùng tuổi.

Hai đứa thỉnh thoảng nói chuyện phiếm với nhau.

Sau này, nếu tôi và cô ấy có lỡ vẫn thích ở một mình, cô sẽ lên Đà Lạt mở một quán café nhỏ. Còn tôi là lão trồng hoa già. Hàng sáng, lão nông dân tặng cô chủ nhỏ một bông hoa rồi ngồi uống tách café nhâm nhi cuộc sống. Cuộc đời sao quá ngắn mà nỗi niềm chúng ta lại quá dài. Vậy nên hai đứa quyết định cứ tận hưởng chầm chậm nó.

Mặc dù vậy, tôi là người coi trọng việc xây dựng gia đình và bảo vệ nó, còn cô ấy, có lẽ cũng còn nhiều mối quan tâm khác.

Cũng chẳng sao, những câu chuyện phiếm giữa hai đứa vẫn luôn không đầu, không cuối và không cần tương lai như vậy.

Tôi có vài mối quan hệ giống như thế.

Nói giống không phải ý rằng họ cũng thích lên Đà Lạt, hay tôi cũng thích tặng hoa cho họ. Giống ở cách chúng tôi làm bạn với nhau.

Đôi khi thay vì gọi bạn bè theo mức độ thân thiết, có những người bạn tôi thường gọi là “Bạn bên ly cà phê”. Cũng không phải chúng tôi thích uống café, thỉnh thoảng uống cả chanh muối nữa, để giết thời gian.

Đây chỉ là cách tôi gọi mỹ miều cho những mối quan hệ tôi không biết gọi tên.

Những người bạn này, tôi không thể gọi họ là bạn thân, chúng tôi không gặp nhau thường xuyên, không mồm năm miệng mười, không kề vai bá cổ, không chửi nhau liên hồi, cũng chẳng trầm tư cho những phút giây mệt mỏi mềm yếu. Họ cũng khác xa những mối quan hệ xã giao, gặp nhau chỉ hỏi vài câu vu vơ công việc, liên lạc vì có vụ làm ăn hay thú vị hơn nữa là mời đi làm đa cấp.

Tình bạn của chúng tôi, như ở một thế giới riêng nơi thời gian và không gian không phải là vấn đề. Có thể vài tuần gặp một lần, có thể cả năm gặp một lần, nhớ nhau thì gặp. Dành một buổi tối rảnh rỗi trong một quán café nhỏ để mỗi đứa có thể nói linh tinh.

Đôi khi chỉ là vài câu chuyện vu vơ về những điều vừa trải qua, đôi khi chỉ lan mang hững tâm sự mà người kia không bao giờ là một phần trong đó. Chỉ là chúng tôi muốn thoát ra khỏi những ngổn ngang của cuộc sống bằng những mơ mộng của tuổi trẻ.

Có vẻ như đủ sự xa lạ cần thiết để mỗi đứa không bị ảnh hưởng bởi những tâm sự của nhau nhưng lại có nhiều điểm chung để mỗi đứa có thể gật gù và sống thêm một cuộc sống của người khác.

Cách chúng tôi làm bạn, như những con người va phải nhau trong dòng người. Có thêm thời gian cúi xuống sửa sang lại giày dép, ngắm nghía lại bản thân và tiếp tục con đường riêng của mình. Chỉ như vậy nhưng lại ngọt ngào đến không tưởng. Có lẽ vì cuộc sống quá bận rộn lại khiến những mối quan hệ này trở nên thú vị và đặc biệt như thế.

 

*Bài hát không liên quan, chỉ là cả tuần nay không thể ngừng nghe về nó.

** Kỷ niệm 3 năm blog :3